Pháp Luân Công có thực sự chữa được bệnh

Nhờ tu luyện Pháp Luân Công, ông Mã ở Nội Mông Cổ và ông Ngô ở Liêu Ninh thu được lợi ích

Không thể nào kể hết ân huệ của Pháp Luân Công

Ông Mã Thanh Hải, 52 tuổi, là nông dân ở vùng Ngao Hán, thành phố Xích Phong, Nội Mông Cổ.

Map showing the location of Inner Mongolia
By TUBS Own work This W3C-unspecified vector image was created with Adobe Illustrator. This file was uploaded with Commonist. This vector image includes elements that have been taken or adapted from this:  China edcp location map.svg (by Uwe Dedering)., CC BY-SA 3.0, Link

Vị trí Nội Mông Cổ

Thời trẻ, vợ chồng ông Mã sống rất vất vả, khổ cực. Người con trai duy nhất của họ trước đây bị viêm phổi nặng, sau phát triển thành lao phổi, mỗi ngày đều phải uống và tiêm rất nhiều thứ thuốc về chống lao, kháng sinh và bổ phổi, đến độ có bữa phải uống trên hai mươi viên thuốc. Khi đó cuộc sống vô cùng khó khăn, tiền kiếm được từ việc làm nông không đủ mua thuốc cho con. Bệnh của con ngày một nặng, đổi hết loại thuốc này qua thuốc khác nhưng không khá hơn chút nào. Ngày nào cũng phải truyền dịch, trên khắp cơ thể của thằng bé đều là chi chít dấu vết của kim tiêm để lại. Mỗi lần tiêm thuốc hoặc truyền dịch khiến thằng bé đau đớn không thôi, nhưng trong lòng người làm cha làm mẹ như vợ chồng ông còn đau gấp bội, con trai của họ còn nhỏ như vậy đã phải chịu bao đau đớn, khổ sở. Vợ chồng ông đau lòng thương con, đều tận lực tìm cách để chữa bệnh cho con nhưng bất lực.

Có một hôm, hai vợ chồng ông đang làm việc bên ngoài vườn, đột nhiên nghe được tiếng con trai trong nhà nổi lên ho khan, thấy không thích hợp, hai vợ chồng ông chạy vào phòng, thấy con đang khó thở, liền vội vàng kêu xe đưa đến bệnh viện. Qua kiểm tra, bác sĩ kết luận, con trai ông bà bị viêm thanh quản cấp tính, cổ họng lại còn có một khối u, không thể tiêm chích gì được, chỉ có thể dùng ống tiêm phun thuốc trực tiếp. Bác sĩ còn nói loại bệnh này rất dễ khiến cho bệnh nhân ngạt thở, nếu cấp cứu không kịp thời có thể nguy hiểm đến tính mạng.

Cứ như vậy, hai vợ chồng ông mỗi ngày đều sống trong sự lo lắng hãi hùng đối với tính mệnh con trai. Bởi vì đặc thù bệnh tình, lại thêm thân thể đứa bé suy yếu, chỉ cần thời tiết thay đổi hoặc tâm lý có chút kích động biến hóa đều có thể đe dọa đến tính mạng đứa bé. Ngày ngày bất lực chứng kiến con trai nhỏ bé phải chịu tra tấn của bệnh tật mà vợ chồng ông thực sự đau khổ, không thể nào hình dung được tâm trạng tuyệt vọng của họ lúc bấy giờ…

Nhưng may mắn đã đến với họ, mùa thu năm 1997, gia đình ông Mã biết đến Pháp Luân Công và bắt đầu tu luyện. Gặp được Đại Pháp như gặp được báu vật, ngày ngày tu luyện, chiếu theo Pháp lý “Chân – Thiện – Nhẫn” để làm tiêu chuẩn yêu cầu bản thân. Dần dần bệnh của con trai nhỏ của họ đã hết tự lúc nào. Sức khỏe của con trai được khôi phục khiến cho hai vợ chồng ông Mã vô cùng vui mừng, từ nay họ không còn vì bệnh của con mà sống trong lo sợ, hãi hùng nữa.

Bản thân ông Mã Thanh Hải bị đau thắt lưng đã nhiều năm. Năm 1998, ông Mã giúp hàng xóm nâng một cái máng nước bằng đá, do sử dụng lực quá mạnh nên bị trật sống lưng, khiến ông không thể nào chăn dắt bầy dê của gia đình. Nhưng ông nhớ lời Sư Phụ dạy không nên đi phiền phức hàng xóm ấy, mà ông luôn tin vào Đại Pháp,  tối đó ông ngồi luyện tĩnh công, ngày hôm sau ông lại luyện động công, qua đến ngày thứ ba thì thắt lưng ông trở lại bình thường, thần kỳ hơn nữa là các chứng đau lưng nhiều năm của ông cũng biến mất.

Cha của ông Mã nhiều năm bị lao phổi, đã bị từ lúc mới hơn 50 tuổi, mãi không thể chữa khỏi. Sau khi chứng kiến cả nhà con trai tu luyện Pháp Luân Công mà hồi phục sức khỏe, cũng đã tham gia tu luyện Đại Pháp. Ngay sau đó bệnh lao phổi kéo dài mười năm của người cha hơn 60 tuổi của ông Mã đã không còn.

Tự mình trải nghiệm được uy lực cường đại của Đại Pháp, mọi người trong nhà ông Mã càng nhận thức được sự trân quý đối với Đại Pháp, họ càng yêu cầu bản thân theo pháp lý “Chân – Thiện – Nhẫn” để đạt tiêu chuẩn một đệ tử Đại Pháp. Gia đình ông Mã có chăn nuôi đàn dê, cần phải đóng thuế dựa trên số lượng thực tế, gia đình ông luôn khai báo số lượng đúng, không hề gian lận để trốn thuế. Gia đình ông còn giúp đỡ nhiều người trong thôn, nếu có nảy sinh mâu thuẫn, người nhà ông Mã luôn hướng nội xem bản thân mình đã làm không đúng điều gì. Nhìn vào gia đình ông Mã, người dân trong thôn ai ai cũng biết Pháp Luân Đại Pháp là môn tu luyện tốt.

Chính là nhờ Pháp Luân Đại Pháp đã đem lại sức khỏe và cuộc sống vô lo cho cả gia đình ông Mã, cũng nhờ đó mà họ hiểu được ý nghĩa chân chính của nhân sinh. Từ trong nội tâm, mọi người trong gia đình ông Mã cảm tạ ân cứu độ của Sư Phụ, của Đại Pháp.

Bệnh nhiễm trùng máu đã khỏi chỉ sau một tuần tu luyện Pháp Luân Công

Ông Ngô Tuấn Đức, 59 tuổi, ở thành phố Thẩm Dương, tỉnh Liêu Ninh, Trung Quốc. Ông nguyên là nhân viên của ngành Đường sắt Cẩm Châu.

Shenyang.png
Bởi Made by FanghongTác phẩm do chính người tải lên tạo ra, CC BY-SA 3.0, Liên kết

Vị trí thành phố Thẩm Dương, tỉnh Liêu Ninh

Ông từng bị chẩn đoán bị nhiễm trùng máu giai đoạn cuối, mất đi chức năng tạo máu và lượng tiểu cầu trong máu cực thấp. Vì lúc phát hiện ra bệnh thì đã quá muộn, nên các bệnh viện mà ông Ngô đến khám và hy vọng tìm được phương pháp điều trị đều lắc đầu với ông.

Thời điểm đó ông mới chỉ ngoài 30 và không cam tâm chờ chết. Sau khi nhận được cái lắc đầu đầy bất lực của các bác sĩ, ông Ngô lại tìm đến lĩnh vực khí công, mong tìm được hy vọng. Ông đã thử luyện qua nhiều môn khí công nhưng đều không có kết quả. Biết được điều này, một người đồng nghiệp đã gợi ý: “ Hay ông tu luyện Pháp Luân Công đi! Pháp Luân Công là môn tu luyện Đại Pháp của Phật gia, đối với việc khỏe thân trừ bệnh có hiệu quả rất thần kỳ”. Ông nghe vậy vui vẻ đồng ý.

Ngày đầu tiên luyện xong các bài công pháp, ông Ngô cảm giác thân thể phi thường thoải mái, cái cảm giác mà trước đây tập các môn khí công khác không hề có được. Từ đó về sau, hàng ngày ông Ngô đều đọc một lần sách Chuyển Pháp Luân và luyện công.

Ông Ngô dần dần hiểu rõ nguyên nhân bệnh của con người và cách để tiêu trừ nghiệp bệnh; hiểu được rằng cần phải chiểu theo Pháp lý Chân-Thiện-Nhẫn của Pháp Luân Công làm người tốt, thủ đức, tu tâm tính trong cuộc sống hàng ngày.

Sau một tuần lễ, ông cảm thấy hoàn toàn khỏe mạnh và mọi triệu chứng của bệnh nhiễm trùng máu đều biến mất. Những người chung quanh tận mắt chứng kiến sự cải biến thần kỳ của ông Ngô, đều ca ngợi Pháp Luân Đại Pháp tốt.

Luôn chiểu theo Chân-Thiện-Nhẫn trong cuộc sống thường ngày

Những biến hóa thần kỳ trên thân thể của ông Ngô kể từ khi tu luyện Pháp Luân Công đã khiến ông nhận ra Đại Pháp trân quý nhường nào, nên ông càng quyết tâm kiên định tu luyện. Giờ đây, ông nỗ lực yêu cầu bản thân hành xử chiểu theo Pháp lý Chân-Thiện-Nhẫn của Pháp Luân Công trong cuộc sống hàng ngày. Ông luôn suy nghĩ cho người khác trước và cố gắng trở thành người tốt ở trong mọi hoàn cảnh.

Tại nơi làm việc, ông luôn tuân theo chỉ đạo của lãnh đạo và chăm chỉ làm việc. Ông không bao giờ phải lo lắng tìm cách bảo vệ lợi ích cá nhân, và ông luôn hoàn thành mọi nhiệm vụ được giao trong mọi hoàn cảnh dù công việc có khiến ông mệt nhọc đến đâu.

Trước kia, ông Ngô được mọi người biết đến là người tính khí nóng nảy, luôn sẵn sàng đấu tranh vì lợi ích cá nhân. Không ai dám bảo ông phải làm gì. Sau khi tu luyện Pháp Luân Công, ông đã thay đổi và trở thành một người thiện lương. Hễ ai gặp khó khăn cần giúp đỡ là ông không hề do dự. Đã hơn một lần ông cứu giúp người đang gặp nguy hiểm bất chấp an nguy của bản thân.

Không do dự cứu người gặp nguy hiểm

Có vài năm ông sống gần đường sắt ở Thẩm Dương. Thời gian đó có nhiều học sinh phải băng qua đường ray để tới trường học. Có những đoàn tàu dài thường xuyên dừng trên đường ray rất lâu, suốt cả một buổi mà chưa rời đi.

Một số học sinh rất sốt ruột về nhà ăn trưa nên đã lựa chọn lối đi ngắn nhất là bò phía dưới gầm tàu, cắt ngang qua đường ray. Một hôm, một cậu bé 11 tuổi đang đẩy xe đạp vào dưới gầm tàu hỏa thì vừa hay tàu hỏa bắt đầu khởi động. Cậu bé hoảng sợ gào khóc. Ông thấy vậy không do dự liền chui xuống gầm tàu kéo cậu bé từ từ đi cùng đoàn tàu, khi có cơ hội liền kéo cậu bé nhảy ra khỏi gầm tàu. Từ đó về sau ông thường đến chỗ đó cẩn thận quan sát xem có ai gặp tình huống nguy hiểm không. Vì vậy ông đã nhiều lần cứu các học sinh thoát khỏi nguy hiểm.

Có lần một phụ nữ ngoài 60 tuổi đi cắt ngang qua đường ray trong khi tàu hỏa đang lao đến với tốc độ cao. Bà nghĩ rằng chiếc tàu sẽ dừng lại ở nhà ga, nhưng ai dè nó chỉ đi qua sân ga và thậm chí còn không giảm tốc độ. Mọi người ở sân ga trông thấy tình cảnh nguy hiểm của bà và hét to lên để ra hiệu cho bà. Bà cố gắng bò lên trên sân ga nhưng không thể. Ông Ngô vội lao tới và kéo bà ra khỏi đường ray ngay trước mũi tàu.

Một hôm, có một bác sĩ bị tai nạn xe máy hôn mê bất tỉnh. Ông Ngô đang đi trên đường thấy tình cảnh đó, vội vàng chạy tới cứu giúp. Người qua đường đều khuyên ông rằng: “Đừng động vào cô ta. Gia đình cô ta toàn những người điêu ngoa, họ chắc chắn sẽ ăn vạ tống tiền anh.”

Ở Trung Quốc ngày nay, việc người cứu giúp lại bị tống tiền là chuyện thường thấy. Nên khi ai đó thấy có tai nạn, họ thường tránh càng xa càng tốt. Nhưng ông Ngô không hề e ngại mà luôn sẵn lòng giúp đỡ người khác. Ông đã đỡ người phụ nữ đó dậy, chặn một chiếc xe khách lại và đưa cô ấy lên xe. Vừa hay người tài xế xe khách lại biết nữ bác sỹ đó và đã đưa cô ấy tới một bệnh viện ở Thẩm Dương. Sau đó, gia đình người bác sĩ này đã hỏi thăm tung tích của ông Ngô và tìm đến cảm tạ ông.

Còn có một lần khác vào mùa thu năm 2004, khi ông Ngô đang đi dạo ở gần một cây cầu, thì có một chiếc xe ba bánh đã bị trượt ở khúc quành lên cầu và bị rơi xuống một con mương sâu chừng hai mét. Chiếc xe tải bị lật ngược và đầu của người tài xế bị cắm xuống. Anh ấy không thể nhúc nhích được và bị choáng.

Lúc đó có rất nhiều người vây xung quanh xem rất náo nhiệt, nhưng không có ai tiến lại giúp đỡ. Ông Ngô lập tức đi xuống mương và dùng tay áo đập bể kính xe. Ông kéo người tài xế ra theo lối cửa sổ xe bởi cửa xe bị kẹt.

Tay của ông Ngô bị kính cắt vào làm chảy máu. Ông đặt người đàn ông nằm lên bờ mương, người này mặt be bét máu và hơi thở nồng nặc mùi rượu. Được sự giúp đỡ của một cậu thanh niên, ông Ngô đã leo lên dốc và kéo người đàn ông bị tai nạn đó đến nơi an toàn.

Khoảng sáu phút sau, người đàn ông đó tỉnh lại. Anh ta nói rằng anh ta họ Vạn và nhờ ông Ngô gọi điện cho người nhà anh ta. Người nhà anh ta đến và đưa anh ta đi viện. Trước khi rời đi, Vạn hỏi xin ông Ngô danh thiếp. Ông Ngô nói: “Anh cần phải nằm bệnh viện, tôi là người tu luyện Pháp Luân Đại Pháp. Anh hãy nhớ ‘Pháp Luân Đại Pháp hảo’ là được.”

Bị bức hại vì kiên định tu luyện Pháp Luân Công

Ông Ngô bị Đảng Cộng sản Trung Quốc (ĐCSTQ) bức hại bởi từ chối từ bỏ tu luyện Pháp Luân Công. Ông buộc phải rời nhà sống trôi dạt để tránh bị sách nhiễu và bắt giữ. Ông không có thu nhập và cuộc sống không dễ dàng gì. Nhưng ông vẫn không hề yêu cầu những người ông cứu giúp phải báo đáp ông. Ông luôn suy nghĩ cho người khác trước.

Ông Ngô đã cải biến thành một người tốt luôn giúp đỡ người khác mỗi khi họ cần. Ông trở thành một người thiện lương như vậy là bởi ông tu luyện Pháp Luân Công.